Thân Gởi Các Bạn .

Hiện Nay Diễn Đàn
gkhightech đang được xây dựng lại để phục vụ được các Bạn nhiều hơn, vì vậy diễn đàn sẽ chuyển qua trang mới, nhiều bài viết và thành viên không thể chuyển qua được, vì vậy mong các Bạn đăng ký lại và tiếp tục ủng hộ diễn đàn . Và diễn đàn gkhightech đã chính thức hoạt động trên code mới . Mong được sự ủng hộ từ phía các bạn , BQT luôn lắng nghe ý kiến từ các bạn để xây dựng trang Web Phong phú hơn và chất lượng hơn . Thân ái .

T/M BQT

Funtiger .

Trở lại   .:: Gia Kiên High-Tech ::. Kết nối High-Tech mọi khoảng cách.. > TRUYỆN THƠ > TRUYỆN > Đố vui/Truyện cười
Ghi Danh Blogs Thành Viên Bang hội Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc

 
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Cũ 12-29-2008, 11:24 PM
B4by-Shin's Avatar
B4by-Shin B4by-Shin đang off
Quản Trị Viên
 
Tham gia ngày: Dec 2008
Đến từ: USA ..NEw Jersey
Tuổi: 29
Bài gởi: 154
Thanks: 2
Cảm ơn 16 lần trong 12 Bài viết
Mặc định Honey & Clover: sẽ kể bạn nghe màu của Hạnh Phúc

Màu của Hạnh Phúc là sự pha trộn giữa màu vàng của Cỏ ba lá và màu nâu của Mật ong?


[justify]





“Căn phòng rộng chừng chục mét vuông. Cộng thêm cái bếp nhỏ hơn cái lỗ mũi. Không có phòng tắm. Cách trường 10 phút đi bộ. Được xây từ cách đây 25 năm. Giá thuê mỗi phòng 38000 yên. Tường không cách âm. Tất cả khách trọ đều là sinh viên.

Cửa sổ phòng tôi ở hướng đông, đón ánh ban mai.”


Không lời rào đón trước sau, không tiếng động ồn ào, không có cả những con chữ ấn tượng. Chỉ có tiếng những chiếc lon rỗng chạm vào nhau: lanh canh, lanh canh… Anime được bình chọn hay nhất năm 2005 đã bắt đầu như thế.

Thông tin chung:

Họa sĩ & Kịch bản: Umino Chika
Thể loại: Hài hước, lãng mạn, nhẹ nhàng, cuộc sống
Hãng sản xuất: J.C. Staff (Fuji TV, Animax là 2 kênh truyền hình phát sóng)
Độ dài: 24 tập (Season I), 12 tập (Season II) và 2 tập phim ngoài lề
Ngày chiếu: 14/4/2005 đến 26/9/2005 (Season I) và 29/6/2006 đến 14/9/2006 (Season II)
Đạo diễn: Kenichi Kasai (tổng đạo diễn Season I) và Tatsuyuki Nagai (tổng đạo diễn Season II)
Thiết kế nhân vật: Hidekazu Shimamura
Âm nhạc: Yuzo Hayashi


Với cái tên đậm chất thơ, “Honey and Clover” (H&C) từ manga đã bước ra màn ảnh bằng 2 series anime sống động và rực rỡ, kèm thêm một live action tuy không thành công bằng anime và manga, song cả ba đã đem tên tuổi của H&C đến với đông đảo người xem vốn yêu thích series này.

Câu chuyện mở ra tại một khu trọ của nam sinh viên từ mùa hè năm học đại học thứ hai của một tên khờ là Takemoto, một kẻ tưng tửng lưu ban đến năm thứ 7 là Morita, một chàng sinh viên năm cuối khoa kiến trúc là Mayama, một cô sinh viên năm thứ 4 khoa tạo hình là Yamada, một ông thầy bắng nhắng hay giả bộ là Hanamoto, và một cô bé được mệnh danh “thiên tài trăm năm mới có một người” là Hagu.

Họ gặp nhau tại trường Cao đẳng nghệ thuật Tokyo, là những con người “mới vài năm trước chỉ toàn kẻ xa lạ, mà giờ đây đã cảm thấy việc ở bên nhau như một điều hiển nhiên”. Một anime dài hai mùa với giọng kể có lúc trầm ấm dịu dàng và vụng về ngượng ngập, có lúc lại ái ngại e dè và trĩu nặng suy tư, mỗi nhân vật tự kể câu chuyện của riêng mình. 24 tập phim trong mùa thứ nhất và 12 tập trong mùa thứ hai, cộng thêm 2 tập phim có thể coi là ngoại truyện, con số 38 khép lại vòng xoay của lá cỏ bốn cánh bay trong gió, để lại cảm giác bùi ngùi như được tận mắt chứng kiến cuộc sống ấy, con người ấy hiện diện trước mắt.

Đó là hành trình rong ruổi chinh phục vẻ đẹp của cuộc sống, tìm kiếm và theo đuổi ước mơ – hành trình nhận ra cái đích của cuộc đời mỗi người.




Không phải ngẫu nhiên mà mangaka Umino Chika đã chọn bối cảnh một trường ĐH nghệ thuật và một khu nhà trọ toàn nam cho câu chuyện của mình. Chứng kiến những sáng tạo nghệ thuật của 5 sinh viên trong H&C, thoạt tiên có thể nhận ra tài năng của mỗi người, nhưng sau đó là cảm giác ngưỡng mộ trước những cố gắng không ngừng nghỉ của họ. Không cần người xem “À” lên trước những tác phẩm được thực hiện trong phim, đã có các nhân vật nói hộ chúng ta rồi. Takemoto, Mayama, rồi Morita và Yamada đã sững sờ trước một Hagu nhỏ bé với sức sáng tạo tưởng chừng vô bờ bến. Đến lượt Takemoto và Hagu nín lặng trước tác phẩm của Morita hay những “công trình” của Yamada. Tất cả bọn họ đều sống hết mình như thế, cống hiến hết mình bằng một thứ năng lượng tưởng như không bao giờ cạn kiệt như thế, chỉ cho hai chữ: Nghệ Thuật.

Từng người được khắc họa qua nhiều khía cạnh khác nhau: có nghiêm túc và hài hước; có hy vọng và tuyệt vọng; xen lẫn hoang mang, nghi ngờ... Ở mỗi người lại có mỗi chút để học hỏi, suy nghĩ và yêu quý. Quan trọng nhất là, họ cũng như bất kỳ một con người bình thường nào khác, cũng là những người đang sửa soạn bước chân vào đời và trăn trở về con đường mình sắp chọn, về người mình sẽ cùng bước đi trên con đường ấy - bất kể là bạn bè hay người yêu. Takemoto, Mayama, Morita, Hagumi, Yamada, Shuuji... mỗi người như một khối đa giác bằng kính mà dù xoay ngang hay dọc bạn cũng có thể bắt gặp mình trong đó. Ai cũng có cơ hội được xuất hiện và tô điểm, ai cũng phải đấu tranh cho cái tôi và ước vọng của mình.

Qua từng chương truyện, họ thay đổi và trưởng thành dần, đến khi giật mình nhận ra thì tất cả đều đã lớn. Tính chân thực và gần gũi của nhân vật được miêu tả vững chắc nhưng vẫn không làm mất đi sự thơ mộng lãng mạn cần có. Cả những tình huống và khó khăn mà họ phải trải qua cũng có thể gợi lên ký ức nào đó nơi người xem. Chính vì vậy mà sau khi tập cuối cùng kết thúc, nhiều người đã ngỡ ngàng "Hết rồi sao?" Tình cảm gắn bó cảm thông với nhân vật nảy nở tự lúc nào không biết, để rồi người xem hòa mình vào cảm xúc của H&C một cách rất tự nhiên.



Tình yêu trong H&C cũng hết sức đặc biệt. Cảm xúc không được gọi tên rõ ràng, cứ mơ hồ, bàng bạc đến khắc khoải. Một chàng khờ không biết gọi tên cảm xúc của mình là gì, cảm thấy lồng ngực như thắt lại khi thấy cô bé mình mến được một chàng trai khác quan tâm, lại tưởng mình bị đau bụng. Một cô gái vẫn ngày ngày tìm cớ chỉ để đi ngang qua và nhìn thấy hình bóng người con trai mình yêu thương, không thể hiểu nổi tại sao những người khác có thể nói “yêu mến” dễ dàng với cậu ấy thế, còn mình thì không. Một cô bé không biết vì sao khi đi chơi với một người lại có cảm giác không thoải mái đến vậy: không thể ăn uống tự nhiên, không dám đi toa lét, không dám bảo “Chờ em với”, không hiểu tại sao mình lại có thể khóc dễ dàng thế khi không được người ấy quan tâm. Một chàng trai với cách biểu lộ tình cảm trên cả mức quái đản: luôn trêu chọc, khuấy đảo cuộc sống của cô bé mình mến, để có lúc lại thẫn thờ “Lâu không gặp rồi, nhớ quá…”.

Tình cảm trong H&C vừa thanh mảnh, ý nhị và e ấp như một nhánh cỏ bốn lá đang chờ ngày được hái; vừa ngọt ngào và quyến rũ như một hũ mật ong tỏa hương trong gió. Người xem sẽ chẳng bao giờ biết được Yamada đã yêu Mayama từ bao giờ, cũng như Mayama đã yêu Rika từ khi nào - chỉ biết trò chơi cút bắt ấy cứ khắc khoải và tràn đầy kìm nén như một chiếc hộp được phong kín, chờ đợi ngày bật nắp. Cả Takemoto và Morita đều yêu Hagu từ cái nhìn đầu tiên, cô gái nhỏ nhắn thường bị tưởng lầm là học sinh cấp 1 ấy cũng không hiểu vì sao mình cứ băn khoăn nhìn mãi cái huy hiệu làm bằng gỗ ấy - chỉ biết tam giác tình cảm nhỏ bé ấy cứ thầm lặng mà dịu dàng như một bản nhạc ngân lên trong đêm.



Cô bé Hagu đã từng nghĩ sáng tạo nghệ thuật là mục đích sống của đời mình. Vẽ, vẽ và vẽ. “Cháu sẽ chẳng có gì nếu cháu không có cọ và giấy, Shuu-chan,” cô bé ấy không bao giờ nghĩ mình là một tài năng như bao người khác mà nhìn nhận đó như một lời hứa với Chúa trời. Chúa trời đã ban cho em khả năng này, đã cho em một cách tiếp cận thế giới của riêng em, vì thế em cũng có một lời hứa với Chúa trời: chừng nào đôi tay và đôi mắt em không thể vẽ được nữa, em sẽ trả lại sinh mạng mình cho Chúa. Có mục đích sống nào trong sáng thánh thiện hơn thế không? Có lời hứa nào giản dị và khiến người ta dễ dàng rơi nước mắt hơn thế không?

Ấy vậy mà, Morita chỉ đơn giản đáp lại đôi mắt em: “Không cần vẽ cũng được, chỉ cần ở bên nhau thôi”. Và thế, tình yêu giản dị lại được thắp lên. Ước mơ và Tình yêu trong H&C cứ đan xen, thoắt ẩn thoắt hiện như thế, tạo nên một anime thật như cuộc sống với đủ thăng trầm buồn vui đan xen.



Cuộc Sống trong H&C là vậy đấy. Là cố gắng hết mình, là ra đi trong hành trình cô độc tìm kiếm bản thân và ước mơ. Là dấn thân thực hiện điều vẫn ấp ủ, là cảm giác muốn được thử thách trước những cái mới. Là yêu một người không cần biết lí do, là không thể nào từ bỏ. Là cảm giác nhói lòng rất thật, là nỗi nhớ dịu nhẹ như làn hương mật ong bay trong gió. Là ánh mắt không sao rời bỏ, là cánh tay luôn muốn được chạm vào. Là nhánh cỏ bốn lá họ tìm cho nhau, trong ngày đầy nắng và gió, trong lấm lem bùn đất, trong những giọt nước mắt của sự chia ly và đoàn tụ.

Để mỗi khi xem một tập phim H&C, lại cảm giác tâm hồn được sưởi ấm, trái tim được đánh thức, ước mơ được tiếp thêm động lực, và bất giác nước mắt đã rơi từ khi nào không hay…

“Vậy… tận cùng của thế giới là thế nào?

Chẳng có gì ở đó. Nhưng bầu trời rất sáng và đẹp. Tớ rất muốn đưa cậu đến đó, để cậu có thể thấy và vẽ nó.”


Đơn giản và ý nghĩa vô cùng. Sẽ chẳng có tận cùng thế giới nào cả nếu ta có ước mơ và cảm giác yêu thương. Honey and Clover đã đưa đến cho chúng ta cả bầu trời tràn đầy sắc xanh ngọt ngào như thế đấy…

[/justify]
__________________
†hế gIớI †hượng lưu
(¨`·.·´¨)
(¨`·.·´¨).¸.(¨`·.·´¨)
*(¨`·.·´`·. ¸.·´***`·.¸.·´`·.·´¨)*
**`·.¸.·´ *I LOVE YOU!*`·.¸.·´**
(¨`·.·´¨) (¨`·.·´¨)
`·.¸(¨`·.·´¨)..·´
`·.¸.·´

cầm một nắm cát ....hạt nào là em ....hạt nào là tôi ......tôi không thể tìm em ...vì tôi đã đánh rớt em .....
Trả Lời Với Trích Dẫn
 

Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quuyền Hạn Của Bạn
Bạnkhông thể tạo chủ đề
Bạn không thể viết trã lời
Bạn không thể đính kèm tập tin vào vài viết
Bạn không thể sửa bài viết của bạn

BB codeMở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt



Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 05:12 AM.

Designed by: vBSkinworks
Powered by vBulletin® Version 3.8.1
Copyright ©2000 - 2010, Jelsoft Enterprises Ltd.
RipFuntiger»»--.:: ZoneUnlock ::.--»»
Email: zoneunlock@gmail.com - Y!M: zoneunlock
Diễn đàn được phát triển bởi các thành viên mọi thông tin trong diễn đàn Admin không chịu trách nhiệm.Các Website phát đăng thông tin của ZoneUnlock đề nghị ghi rõ nguồn gốc
RSS RSS 2.0 XML MAP